Đứng dậy sau những biến cố nghiệt ngã - Kỳ cuối: Rũ bỏ những ngày u ám

02/03/2019 11:59 GMT+7

TTO - Phải thường xuyên nằm viện, đó là điều ám ảnh với các VĐV. Tuy nhiên, chấn thương hoặc tai nạn chẳng tha một ai, kể cả có là cao thủ judo như Lê Đức Công hay VĐV điền kinh dẻo dai cỡ Trương Thanh Hằng.

Đứng dậy sau những biến cố nghiệt ngã - Kỳ cuối: Rũ bỏ những ngày u ám - Ảnh 1.

Thanh Hằng huấn luyện các VĐV năng khiếu - Ảnh: H.T.

Cao 1,80m, nặng hơn trăm ký, từng một thời được mệnh danh là "người khổng lồ" hay "võ sĩ đa năng" trên sàn võ nhưng giờ đây, phải vất vả lắm Lê Đức Công mới có thể gượng đứng trên đôi chân để tìm một công việc sinh nhai.

Dù vất vả, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống hiện nay. Không thể chạy thì đi dạy và truyền lửa cho các em chạy, miễn sao tôi được gắn bó với điền kinh.

Nhà cựu vô địch cự ly trung bình TRƯƠNG THANH HẰNG

Những ngày đen tối

Những ai từng theo dõi làng võ Việt những năm thập niên 1980-1990 sẽ không thể quên được Lê Đức Công - võ sĩ judo đấu hạng không kể cân (dành cho các võ sĩ trên 100kg) và lấn sân sang cả sàn... đô vật.

Sở hữu thân hình đồ sộ từ bé nên Lê Đức Công (sinh năm 1963) được các HLV judo lựa chọn cho hạng đấu không kể cân và anh mau chóng trở thành nhà vô địch VN ở hạng cân này.

Từng giành nhiều HCĐ, HCB ở các giải quốc tế, SEA Games, năm 1997 anh chuyển sang đấu vật hạng cân -125kg và xuất sắc giành luôn HCV.

Tung hoành trên sàn đấu là vậy nhưng cuộc đời hậu VĐV của anh lại quá buồn. Di chứng của những năm khổ luyện, ép cân trong thân hình to lớn khiến anh gặp một loạt vấn đề về cột sống, đĩa đệm...

Từ thời còn là VĐV, anh phải trải qua phẫu thuật về các chấn thương của mình. Sau ngày giải nghệ, anh tiếp tục lên bàn mổ nhiều lần đến mức phải nằm liệt giường.

Nơi sàn đấu, nếu thân hình to lớn mạnh mẽ bao nhiêu thì trên giường bệnh, đó lại là nỗi khó khăn của anh bấy nhiêu. Ngoài đau cột sống và bệnh nhiễm trùng máu, anh còn bị tiểu đường, thừa cân...

Vấn đề xương khớp cũng khiến anh không thể vận động mạnh để giảm cân. Có trong tay bằng Đại học TDTT nhưng anh không thể làm HLV, giáo viên thể chất, ngay cả công việc bảo vệ ở khách sạn anh cũng phải bỏ.

Hồi sinh cùng chiếc máy ảnh

Giữa cơn cám cảnh cuộc đời, Lê Đức Công lại tìm thấy ý nghĩa sống qua một sở thích từ thời còn là VĐV: chụp ảnh.

"Thú vui chụp ảnh của tôi có từ thời trẻ. Hồi đó đi thi đấu được các anh phóng viên chụp cho tấm hình nào là quý lắm. Dần dà, tôi dành dụm mua một bộ máy. Cứ nâng cấp dần, tôi cũng có được dàn máy chuyên nghiệp.

Sau ca mổ năm 2011, tôi nằm liệt giường một thời gian. Bác sĩ dặn tôi ráng làm gì đó để đi bộ. Sau đó, tôi quyết tâm vác máy ra đường chụp ảnh, vừa thỏa mãn đam mê vừa đỡ buồn, cũng coi như một hình thức tập luyện" - anh Công kể.

Cứ như vậy, anh Công lại tìm được một sự nghiệp thứ hai bên chiếc máy ảnh.

Những ai thường chạy bộ tập thể dục ở các công viên tại quận 1 đều quen thuộc với hình ảnh người đàn ông tóc bạc, to béo cầm trên tay bộ máy cũng rất "ngầu" vào mỗi buổi sáng. Hễ ai bắt chuyện, anh say sưa khoe hàng loạt hình ảnh chim chóc, cây cỏ... của mình.

Hằng tuần, hằng tháng, anh vẫn thường có những chuyến đi xa về thôn quê, vào rừng rậm để săn những khoảnh khắc đặc biệt của thiên nhiên.

"Tôi có nhận chụp show để kiếm thêm thu nhập, coi như gỡ lại tiền cho dàn máy ảnh của mình. Sáng nào tôi cũng ra công viên chụp ảnh cho người này người nọ làm vui. Từ từ rồi cũng làm quen được nhiều người trong hội nhiếp ảnh, cùng nhau thực hiện các chuyến đi rất vui.

Tôi có dự thi nhiều cuộc thi ảnh và cũng thi thoảng đoạt giải. Sức khỏe của tôi theo đó cũng dần được cải thiện. Judo với nhiếp ảnh cũng có nhiều điểm tương đồng, đặc biệt là cái đạo về chữ "tĩnh", cả hai đều đòi hỏi sự nhẫn nại và một đôi tay cứng cáp" - anh Lê Đức Công chia sẻ.

“Judo với nhiếp ảnh cũng có nhiều điểm tương đồng, đặc biệt là cái đạo về chữ “tĩnh”, cả hai đều đòi hỏi sự nhẫn nại và một đôi tay cứng cáp.

Cựu võ sĩ judo LÊ ĐỨC CÔNG

Đứng dậy sau những biến cố nghiệt ngã - Kỳ cuối: Rũ bỏ những ngày u ám - Ảnh 4.

Lê Đức Công chụp ảnh - Ảnh: H.Đ.


Qua nỗi ám ảnh

Không giống anh Lê Đức Công, nữ VĐV điền kinh lừng danh Trương Thanh Hằng từng có thời gian dài nằm viện chỉ vì một tai nạn trên trời rơi xuống. Buổi sáng đó, khi đang cùng đồng đội tập luyện ở Đà Nẵng, một chiếc xe đụng tới từ phía sau hất cô văng ra xa và bất tỉnh.

Mở mắt ra thấy mình trong bệnh viện với toàn thân băng bó (gãy xương mác, gãy chân phải và toàn thân sây sát), Hằng vẫn chưa tin cú tông đó đã hất mình khỏi vị trí nữ hoàng ở cự ly trung bình.

"Hai năm điều trị với bốn lần lên bàn mổ, tôi tập lại, cố gắng thi đấu nhưng rồi đành kết thúc sự nghiệp vì những cơn đau hành hạ và chấp nhận thực tế mình không thể trở lại với cái chân đầy ốc vít. Tôi bị sốc, có lúc suy sụp vì phải giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh" - Hằng kể.

Đó cũng chỉ là một trong vô số những khó khăn Hằng từng phải đối mặt trong sự nghiệp VĐV, cô từng nhiều lần dự SEA Games với cái chân sưng tấy vì chấn thương. Thậm chí còn cay đắng là nạn nhân một vụ quấy rối mà người bị tố cáo chính là HLV của mình.

Trở lại với đường chạy

Tất cả khó khăn đó chưa một lần khiến Hằng gục ngã, nó chỉ khiến cô "lì" hơn với sóng gió cuộc đời. Chia tay sự nghiệp VĐV, Hằng "đánh một vòng" với cuộc mưu sinh bằng đủ thứ nghề: bán quán, kinh doanh dụng cụ thể thao, bán hàng qua mạng... Nhưng cuối cùng cô đã có quyết định theo tiếng gọi con tim để trở lại với nơi yêu mến - sân điền kinh, trên cương vị HLV tuyến năng khiếu điền kinh tỉnh Ninh Bình.

Nhiều năm sau ngày giải nghệ, Hằng giờ là bà mẹ hai con. Mỗi ngày cô dậy sớm ra sân dạy điền kinh, xong lại tất tả trở về lo cho hai con. Đến chiều, Hằng lại ra sân tiếp tục "truyền lửa" cho các học trò.

Vất vả nhưng khi được trở lại với đường chạy, cô mới thực sự lấy lại niềm vui của cuộc sống.

"Dù vất vả, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống hiện nay. Gia đình yên ấm, tôi không thể chạy thì đi dạy và truyền lửa cho các em chạy. Miễn sao tôi được gắn bó với điền kinh.

Trước đây, tôi có kinh doanh nhiều lĩnh vực (cũng là một sở thích của tôi khi nhỏ), cuộc sống có khá hơn nhưng chỉ có điền kinh mới khiến tôi có niềm vui thật sự" - Hằng tâm sự.

Vẫn nhớ sàn đấu judo

Nhìn các đồng đội một thời như Cao Ngọc Phương Trinh, Trần Vũ Thị Hiếu Hạnh nối tiếp thành công từ sàn đấu qua nghiệp HLV hay thế hệ đàn em tiếp tục gặt hái thành công khiến anh Lê Đức Công ít nhiều chạnh lòng bởi anh vẫn còn rất nặng lòng với judo.

"Ở các giải judo lớn diễn ra trong TP.HCM, tôi vẫn thường đi chụp ảnh cho mọi người. Tôi vẫn còn theo dõi judo thường xuyên, thật ra là theo dõi toàn bộ các môn thể thao.

Đời tôi được xây nên từ thể thao, bây giờ không thể tập judo được nữa vì sức khỏe mà thôi" - anh Công nói.

H.ĐĂNG - T.PHÚC
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận